Hiển thị các bài đăng có nhãn THƯ GIÃN. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn THƯ GIÃN. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 12 tháng 2, 2017

Nội chiến kiểu Mỹ

Cái trò đỏng đảnh như đàn bà của Đo Na Troang (Donald Trump) ấy thế mà lại hay. Hay đáo để chứ không thường! Giữa lúc xứ An Nam cố kỳ nèo xứ Cờ Hoa dón tay “khai ấn” cho bản đăng trình nền kinh tế thị trường bằng cách tham gia cho được TPP còn đang bị ngần ngừ, thì dân chúng lại được dịp khai tâm về một thiết chế chính trị nửa nạc nửa mỡ. Thành thử chẳng cần phải tuyên truyền giáo dục cao xa thông qua các thực thể với sự phân định rành mạch các chức năng cờ đèn kèn trống, dân chúng vẫn giác ngộ đầy đủ chủ nghĩa Mác đến bất ngờ!

Thứ Sáu, 10 tháng 2, 2017

Gộp Tết ta với Tết tây / ăn Tết tây bỏ Tết ta…


Nghe cơ thì mới thấy được cái lổn nhổn, như là lúc xe ben đổ đá ấy…
Thế mới biết… Thật chẳng dễ tý nào cho cứ cái gì ưa thì được, ghét thì bỏ quách!
Thực ra, thì cái từ “Tết” có ý nghĩa gì đâu khi nó là cái từ “tiết”, do “đọc trại” mà thành: tết thầy, tết bà, tết bề trên, tết ma, tết quỷ…
“Lễ Tết” làm khó cho người chạy ăn từng bữa, làm lợi cho kẻ ngồi mát “hứng” bát vàng!

Thứ Sáu, 6 tháng 11, 2015

Đàm đạo với Đạo diễn Đỗ Minh Tuấn.

                                                                                                 (theo trí tưởng tượng mà thôi)

-       Với con mắt chuyên nghiệp của nhà đạo diễn, ông vui lòng cho khán giả tôi một vài đánh giá về kịch bản bang giao tại lễ rước ông Tập.
-       Xin đừng kỳ vọng vào tôi quá… Thực ra, dư luận cũng đều mường tượng một cách đầy đủ, thậm chí đến từng chi tiết về cuộc viếng thăm của nhà lãnh đạo cao nhất của xứ Tung Huê.

Thứ Bảy, 15 tháng 11, 2014

Chuyện vui cuối tuần: Ngứa thì gãi


Thay vì biên nhận cho khoản “hoàn ứng” bằng tiền bồi dưỡng viết thuê, vợ cho tôi cứ thế ngủ…, “thả cửa”!
Nếu cuộc sống chỉ còn mỗi “nhất ăn nhì ngủ” thì giờ đây thức dậy chỉ còn tôi với chiếc dạ dày trống huơ trống hoác. Cầm tờ hai mươi được chặn cẩn thận bởi chiếc cốc vại và ổ khóa cùng mẩu tin trong máy: “Em vội, anh tự xử” (!), tôi đành nhờ thằng bé láng giềng chạy mua dùm cái bánh tráng. Vừa thận trọng bẻ vụn nó… vừa nhâm nhi chén trà Thái nóng giòn, tôi nghĩ nhanh, đời thế này mới đúng! Cứ gì phải là chủ tịch hay bí gì gì… Chủ tịch mà tô hô như Trường Nguyễn, bí xanh bí đỏ gì mà như Mãn Xuân thì… có mà thiếu giống!

Thứ Bảy, 13 tháng 9, 2014

Chuyện kể cuối tuần: Giờ Dần



Vừa lấy tay dụi mắt, vừa lạu bạu trong miệng, vừa nhảy xổ xuống giường, vừa huơ tay vơ đại chiếc quần vắt trên thành ghế, vừa kéo roạt dây kéo, vừa đay nghiến… như mưa ào hất ráo lên tôi.
- Ngủ thin thít cả đêm… Bảnh mắt ra rồi mà vẫn còn như trâu kéo gỗ…

Chủ Nhật, 31 tháng 8, 2014

Chuyện chỉ kể cuối tuần “… tôi ở bụi này”



Hắn từng bị đau bệnh. Có mấy ai mà không như thế, chẳng lúc này thì cũng lúc kia. Nhưng mà với hắn, nghe tin hắn đau, nhiều người trong đó có một số phụ nữ cơ quan hắn cứ xì xầm rồi cười rộ lên: Đáng đời! Đáng chết!..

Thứ Tư, 27 tháng 8, 2014

Chuyện Nê Nai niều mình cứu Nê Nợi

Nê Nợi tức Lê Văn Lợi “Một trưởng bộ môn Đại học Quy Nhơn bị tố gạ tình” (báo Người Lao Động, khuấy đục nước lên để “giật”… khách);
Nê Nai tức thị là Nguyễn Thanh… tôi “Bí thư chi bộ… đứng ra tự nhận “là Lê Văn Lợi” dẫn tới chỗ bị phát hiện giả danh” do báo Lao Động “ăn theo”, giả đò tưng tửng, đưa thêm “bí đỏ” như muốn chứng tỏ toàn bộ “hệ thống chính trị” ở đây cùng “giuộc” với Trưởng Bộ môn (xem ra báo Người Lao Động và Lao Động đang ganh nhau dò dẫm mò… cua, trong khúc sông “diễn biến hòa bình”).