Triệu Cao liên tục thay đổi tư thế. Hết ngồi rồi lại nằm, lại ngồi… lại nằm… mà cũng không sao nguôi ngoai nỗi nhớ cún cưng. “Không biết mấy hôm nay rồi, bọn cẩu tặc có cho nó ăn uống gì không, hay lại cho nó đi vào lòng chúng rồi nữa”.
Nghĩ đến đó lão xót cả ruột. Cứ mỗi lần mất chó, lần nào cũng như lần nào, lão cũng cứ phải bỏ ăn bỏ uống, thậm chí bỏ cả vào chầu. Từ cái đận lão “xin được dâng lên cho bệ hạ một con ngựa tốt”, vua Nhị Thế đã cãi lại rằng “đó là hươu”, lão mới nói với đám đại thần “ai nói hươu” thì ngồi lại với vua, thế thôi mà cả đám liền kéo nhau về hết nhà lão họp.